Kết nối - Sẻ chia

Trẻ nhỏ thường mơ những món đồ chơi vui nhộn,ngộ nghĩnh. Tuổi thiếu niên mơ ước một tương lai tươi sáng, với những miền đất lạ. Lớp thanh niên ngày nay với nhiều niềm đam mê tuổi trẻ, luôn mơ đến một sự nghiệp rạng rỡ và công danh thành đạt, một gia đình hạnh phúc với những đứa trẻ dễ thương, khỏe mạnh!

Còn tôi, ở tuổi xế chiều, giấc mơ của tôi là một thoáng ngủ yên, mà sao khó quá!

Khi còn bé thơ, niềm vui của tôi là những buổi trưa yên tĩnh, khi ba mẹ và các anh chị đã chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng, thì tôi ôm vài cuốn truyện tranh hoặc mấy món đồ chơi, rón rén đi vào góc khuất để thưởng thức niềm đam mê trẻ nhỏ!

Lớn hơn chút nữa, tôi thường tranh thủ đọc truyện, hoặc làm bài vào những buổi trưa yên tĩnh. Cảm giác được làm việc mình yêu thích mà không bị ai làm phiền, được sử dụng thời gian của mình một cách tự do khiến  tôi luôn thấy hạnh phúc! Tôi thấy có chút thương hại với  những người không biết sử dụng thời gian cho những niềm vui riêng của mình, tai sao lại phải tiêu tốn quá nhiều thời gian quí báu để chìm vào giấc ngủ. Rồi họ sẽ thấy hối tiếc!?

Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua không uổng phí! Tôi biết nâng niu từng chút thời gian của riêng mình! Và không muốn sử dụng thời gian của mình một cách lãng phí, vào bất cứ việc gì mà tôi cho là vô bổ, kể cả giấc ngủ. Vì trong giấc ngủ,ai cũng trở nên vô dụng! Chắc tôi không phải là người duy nhất có suy nghĩ này, cho dù trước kia, bây giờ và cả mai sau!

Thế rồi thời gian thấm thoát trôi nhanh, chúng tôi nay đã trở thành những người “ăn bám xã hội”,  như cách nói vui của giới hưu trí. Bây giờ, khi đã là tỉ phú thời gian, tôi bỗng nhận ra giấc ngủ của mình đã bị đánh cắp từ rất lâu, mà người đánh cắp không phải ai khác lại chính là mình!!!

Trưa nào tôi cũng vật vã với nỗi thèm khát được chìm vào giấc ngủ, và ghen tị với tất cả người thân mà trước kia tôi từng thương hại. Khi mọi người yên lặng trong giấc ngủ trưa hè, hay những buổi tối yên tĩnh, thì tôi trân chối trước màn hình tivi và những công việc không tên tuổi, hoặc trằn trọc thâu đêm với những lo lắng không đầu không đũa.

Bây giờ tôi mới hiểu, ngoài nguyên nhân  mất ngủ do ngoại cảnh hay bệnh tật gây ra, chính thói quen từ khi còn trẻ đã hủy hoại giấc ngủ của tôi. Và để sửa chữa, tôi đã phải thường xuyên lấy lại trạng thái cân bằng từ những viên thuốc ngủ quá nhiều tác dụng phụ!

Mong rằng các bạn trẻ hãy xem đây là kinh nghiệm để nuôi nấng và gìn giữ giấc ngủ,  ngay từ khi còn có thể. Để sau này không phải hối tiếc, vì đã đánh mất đi giấc ngủ quí giá của mình từ những năm tháng vẫn còn tràn đầy sinh lực và nhiệt huyết!

  Đỗ Thị Ánh Hoa –  12 Đặng Tử Kính- Thạch Thang, Hải Châu, Đà Nẵng

chat voi duoc si