Cố tìm lại giấc ngủ mỗi đêm và ước mơ cháy bỏng của cô giáo tật nguyền

23-04-2018

Tác giả bài viết: Dược sĩ Trần Hà

Sinh ra và lớn lên, tôi là một cô gái hồn nhiên, yêu đời, với ước mơ cháy bỏng làm nghề đưa đò cho bao thế hệ nên sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi đã không ngần ngại đăng kí thi vào môi trường sư phạm. Bốn năm trời khổ luyện trên Giảng đường, tôi mong có ngày được đem kiến thức của mình truyền dạy cho các em học sinh thân yêu, những thế hệ “vàng” của đất nước. Ước mơ lại càng cháy bỏng khi thời gian tốt nghiệp cận kề, tôi đã mơ những giấc mơ thật đẹp đẽ và trong sáng đến nhường nào, đã ấp ủ những dự định lớn lao biết bao nhiêu khi tôi trở thành cô giáo.

Vậy mà cái ước mơ nhỏ bé và tưởng chừng quá đối gần gũi ấy đã không bao giờ đến được với tôi, nó đã trở nên quá xa vời sau ngày định mệnh ấy, cái ngày mà lẽ ra tôi sẽ được đứng trên đài vinh quang của Giảng đường Đại học để đón nhận thành quả của những năm dài miệt mài phấn đấu không biết mệt mỏi thì tai họa ập đến.Trên đường tới trường nhận bằng tốt nghiệp, chỉ cách trường chưa đầy 5km, tôi đã bị chiếc xe tải chở đá va ào và kéo lê trên đường quốc lộ làm phần mềm đôi chân dập nát hoàn toàn, phần xương gãy vụn.

lop-hoc-tinh-thuong
Lớp học tình thương của cô giáo Thái Thị Huỳnh

Để dành dật lại sự sống cũng như những bước đi tập tễnh như ngày hôm nay , tôi đã phải nỗ lực không ngừng nghỉ. Ban đầu là cuộc chiến đấu giữa sự sống và cái chết. Ngày lại ngày cái chết luôn rình rập, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như tờ giấy khi tỉnh dậy sau nhiều ngày nằm mê man trong phòng cấp cứu, phần mềm của đôi chân hoại tử gần như cơ bản, đặc biệt phần mông và bắp đùi. Bốn tháng trời nằm điều trị tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 103 và Viện Bỏng Quốc gia, phần mềm của đôi chân mới tạm ổn. Giai đoạn này thật khủng khiếp đối với tôi. Tôi phải nằm sấp 2 tháng trời như một con ếch : tức tối, bức bối vô cùng. Đến bây giờ tôi vẫn không thể quên cảm giác đó. Ám ảnh mãi trong tâm trí tôi là những lần thay băng, khi bác sĩ cho thuốc sát trùng vào vết thương, đau buốt đến tận tim gan. Giai đoạn này, những nỗi đau, nỗi ám ảnh, sợ hãi luôn tìm về trong những giấc mơ. Mỗi đêm, hễ cứ nhắm nhắm, tôi lại mơ thấy những giấc mơ thật khủng khiếp khi tôi phải nằm sấp cố gắng trườn lên đỉnh núi cao vút hay khi tôi phải trườn qua chiếc cầu nhỏ vài bước chân bắc qua con sông sâu . . . Sau những giấc mơ kinh khủng đó, toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi, mệt nhoài, nằm thở dốc. Những nỗi đau khiến tôi không thể có được giấc ngủ trọn vẹn.

Rồi thời gian tôi phải nằm một chỗ để dưỡng thương cũng gian nan không kém. Hơn 6 năm trời hết nằm sấp rồi lại nằm ngửa, mọi sinh hoạt cá nhân nhờ cả vào đôi bàn tay gầy gò của mẹ. Cái không gian duy nhất tôi có thể nhìn thấy chỉ là bốn bức tường trong một căn phòng nhỏ hẹp. Một thao tác tưởng chừng như rất đơn giản là tự mình ngồi lên, tôi cũng chẳng làm được, hết nằm sấp rồi lại nằm ngửa. Thời gian trở nên dài lê thê, buồn tẻ và nhạt nhẽo vô cùng. Cuộc sống tưởng chừng như địa ngục, một địa ngục chốn trần gian. Đêm đêm khi mọi người chìm vào giấc ngủ, nghĩ về bản thân tôi lại khóc, khóc mãi, khóc đến nỗi sáng hôm sau tỉnh dậy, đôi mắt sưng húp, thâm quầng vì mất ngủ. Nếu như thời gian đầu sau khi bị tai nạn, đêm đêm tôi không thể ngủ được là do nỗi đau đớn về thể xác, còn thời gian này điều khiến tôi thao thức bao đêm là do nỗi đau tinh thần. Tôi buồn bã, đớn đau. Đáng lẽ ra giờ đây tôi đang được thỏa sức bay nhảy, thỏa sức thực hiện những giấc mơ, hoài bão của mình. Lẽ ra giờ đây tôi đã có một công việc ổn định, một mái ấm nhỏ hạnh phúc, nơi có anh, có em, có tiếng cười của trẻ thơ . Lẽ ra . . .  lẽ ra. . . Bao nhiêu cái “lẽ ra” đó làm tôi đớn đau. Thấy bạn bè mang thiệp hồng tới báo tin vui, tôi lại chạnh lòng, thấy bạn bè được hạnh phúc bên chồng, bên con, ngẫm lại mình tôi lại thấy đau đớn, tủi phận.

lop-hoc-tinh-thuong-1
Tác giả bài viết cùng các học trò

Bao đêm tôi không thể chợp mắt, trong tâm trí tôi luôn vang lên những câu hỏi không có lời đáp : Tại sao ông trời lại quá bất công với mình, phải chăng kiếp trước mình đã phạm phải một lỗi lầm nào đó nên kiếp này bị trừng phạt chăng ? Tại sao cũng là kiếp người, nhiều người được sung sướng như vậy còn mình phải chịu khổ đau thế này … Những câu hỏi không có lời đáp đó luôn thường trực trong tâm trí mỗi đêm khiến tôi trằn trọc, chẳng thể chợp mắt.

Sau cuộc đại phẫu xương đùi và thay khớp háng, giờ đây cùng sự trợ giúp của đôi nạng, tôi đã có thể bước đi tập tễnh. Đôi lúc ngẫm lại cuộc đời, tôi cũng thấy tủi thân nhưng biết làm sao được, mỗi người có một số phận, phải biết tự động viên mình để nỗ lực vượt qua. Sau những nỗi buồn, tôi lại tự động viên bản thân, tự tìm niềm vui cho cuộc sống để quên đi cái thực tại mình đang phải trải qua.

Tôi cố gắng tìm niềm vui nhỏ nhặt thông qua những trang sách, trang báo được đăng. Tôi còn nhận dạy thêm tại nhà. Tôi vẫn biết, tiền nhuận bút từ những bài báo được đăng hay tiền dạy thêm đó chẳng được bao nhiêu nhưng nó đã cổ vũ tinh thần tôi rất lớn, nó đã góp phần làm cho cuộc sống của tôi bớt tẻ nhạt hơn, giúp tôi có thêm niềm tin, nghị lực chiến đấu với nỗi đau bệnh tật cũng như nỗi đau, nỗi mặc cảm về tinh thần. Có thể nói, tôi đã “sống” được nhờ việc góp nhặt những niềm vui nhỏ nhặt từ những bài viết được đăng báo, từ sự tiến bộ hàng ngày của các em học sinh thân yêu. Tôi cố gắng dành dật lại những dây phút hạnh phúc nhỏ giọt mà tôi có được để quên đi những tháng ngày buồn bã mình đang phải trải qua, để đêm đêm những niềm vui nhỏ giọt đó sẽ mang lại cho tôi giấc ngủ ngon lành.

Tôi vẫn biết rằng, để có được giấc ngủ ngon mỗi đêm, ban ngày bạn không phải đối mặt với quá nhiều áp lực, tinh thần của bạn phải thoải mái, thư thái, không vướng phải nhiều buồn phiền, lo toan . . . Nhưng cuộc sống của tôi lại là những chuỗi ngày phiền muộn, đớn đau, tủi hờn. Để có được giấc ngủ ngon mỗi đêm thật không đơn giản. Tôi đã và đang nỗ lực từng ngày để mong sao cuộc sống của mình tốt đẹp hơn vào một ngày mai, để đêm đêm không còn phải trằn trọc, thao thức. Mong sao ông trời nở nụ cười cho tôi vào một ngày không xa.

Bài dự thi “Giấc ngủ tuổi già – Món quà sức khỏe” của tác giả: Thái Thị Huỳnh (Thanh Chương, Nghệ An)

Bình luận

    Đặt mua trực tuyến
    Hoạt Huyết bổ máu Đại Bắc

    Sử dụng Hoạt Huyết Bổ Máu Đại Bắc theo liệu trình ( tối thiểu 4 hộp ) để mang đến kết quả tối ưu. Vui lòng điền đầy đủ thông tin vào các ô bên dưới, chúng tôi sẽ gọi điện lại cho quý khách để xác nhận đơn hàng trước khi giao

    • Số lượng