Kết nối - Sẻ chia

Tôi sinh ra và lớn nên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa xanh mơn mởn, nhưng lớn lên, sau khi tốt nghiệp đại học nơi tôi lập nghiệp lại là một vùng đất xa xôi đầy nắng và đầy gió.

Rồi tôi lập gia đình tại nơi tôi lập nghiệp, cuộc sống của một người con xa quê, xa gia đình, xa hết cả người thân đem đến cho tôi biết bao nhiêu điều phải lo toan. Đặc biệt là từ khi tôi sinh bé Bơ(tên gọi thân quen ở nhà của con gái tôi). Thời gian đó, bố mẹ 2 bên đều có công việc bận rộn, hơn nữa chồng tôi lại là Bộ đội thường xuyên xa nhà cả ngày lẫn đêm. Chính vì thế, quanh căn nhà chỉ có 2 mẹ con tôi lủi thủi với nhau.

Thời gian 6 tháng ở cữ rồi cũng qua đi, tới ngày tôi phải quay lại với công việc của mình. Lúc này tôi thật sự lo lắng, vì không biết ai sẽ trông con cho tôi đi làm.

Và rồi một tin từ phương xa làm tôi vui mừng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Đó là tin bà nội của tôi sẽ vào chơi với hai mẹ con và ở lại trông con cho tôi đi làm. Tôi mừng vì tôi đã bỏ được lỗi lo lắng nặng trĩu bấy lâu, tôi lo vì nội tôi đã 80 tuổi rồi. 80 tuổi đấy các bạn ạ, ở cái tuổi ấy đúng ra phận làm con làm cháu như tôi phải phụng dưỡng Nội, nhưng giờ đây, ngược lại, Nội lại vào để giúp đỡ tôi. Lo lắng là thế, nhưng rồi tôi vẫn chậc lưỡi cho qua, không phải vì tôi không thương Nội mà vì tôi nghĩ thôi thì cứ để Nội vào chơi cho biết đây biết đó, còn việc trông con cho tôi đi làm thì tôi phải để xem sức khỏe của Nội đến đâu đã.

Nội và những ký ức trong tuổi thơ tôi

Và thế là Nội đã vượt cả nghìn cây số vào thăm tôi. Nội ở chơi với mẹ con tôi nhưng tư tưởng lúc nào cũng nghĩ không phải vào chơi mà là vào chăm chắt. Rồi tôi có ý định thuê người trông con, Nội nghe thấy và bảo: “ Nội trông được chắt, con cứ yên tâm đi làm, có gì cần hỗ trợ thì bà gọi, chứ mày mà thuê người về đây là bà đi về ngoài bắc đấy”. Nghe Nội nói thế tôi đành để Nội trông Bơ, không phải vì tôi không tin tưởng Nội, mà là vì thôi thương Nội, tới 80 tuổi rồi mà  còn phải trông trẻ nhỏ.

Rồi thời gian cứ từng ngày trôi đi, Nội tôi tuy tuổi cao nhưng trí óc vẫn còn minh mẫn lắm. Nội chỉ có một bệnh là đau hai khớp đầu gồi và bệnh mất ngủ…

Về bệnh của Nội, bản thân tôi là một Điều Dưỡng viên, tôi cũng lo thuốc thang đầy đủ cho Nội trị bệnh, bệnh khớp thì có thuyên giảm phần nào nhưng riêng bệnh mất ngủ của Nội làm tôi băn khoăn và lo lắng nhất, vì tôi đã làm đủ mọi cách mình có thể vẫn không cải thiện được cho Nội.

Khi Nội ở xa tôi, tôi gọi điện thoại về lúc nào Nội cũng nói Nội ăn khỏe, ngủ khỏe. Mục đích chỉ là để tôi nơi xa xôi bớt lo lắng, nhưng khi Nội vào đây rồi tôi mới thấy sự thật không phải như thế. Nội tôi mất ngủ nặng lắm, Mỗi tối Nội nghe đài tới 22, 23h đêm rồi tắt, nhưng mà tắt rồi nằm đó chứ Nội không có ngủ được. Mấy ngày đầu tiên, vì sợ tôi lo, tôi suy nghĩ nên sáng ra khi tôi hỏi Nội vẫn nói Nội ngủ được. Nhưng bản thân làm trong nghề nên tôi phần nào thấy được các triệu chứng mất ngủ của Nội như: Nội trông mệt mỏi hơn, tinh thần uể oải, 2 quầng mắt thâm đen lại, ban ngày lúc nào cũng thấy Nội có vẻ như buồn ngủ nhưng có 1 tiếng động nhẹ là mở choàng mắt ra ngay…Và tôi bắt đầu để ý kỹ hơn, tôi thấy Nội đi nằm từ 8h nhưng tới tận 12h đêm vẫn chưa đi vào được giấc ngủ. Một đêm tôi nghe tiếng xả nước của bồn cầu 3,4 lần, sáng sớm 4h đã thấy Nội mở cửa đi bộ thể dục… Chỉ cần như vậy thôi đủ để tôi hiểu Nội tôi mất ngủ như thế nào.

Và rồi tôi hỏi Nội, Nội biết không thể giấu tôi được nữa nên Nội đã thừa nhận với tôi Nội bị mất ngủ một thời gian rất lâu rồi, một đêm nhiều lắm Nội chỉ chợp mắt được 30 phút đến 1 tiếng đồng hồ. Và tôi bắt đầu tìm hiểu để mua các loại thuốc và thực phẩm an thần cho Nội. Tôi đã làm không ít cách: thuốc Đông Y có, Tây y có, thực phẩm chức năng có, các loại lá… thế nhưng cũng không làm cho giấc ngủ của Nội cải thiện tốt lên được. Có thời gian 1 tuần liền Nội gần như thức trắng đêm, cả đêm Nội không chợp mắt được lúc nào. Sáng sớm khi thức dậy tôi hỏi Nội, nghe Nội nói Nội không ngủ được nên thấy đêm sao dài quá, sao thấy thời gian trôi lâu quá, một đêm không biết bao nhiêu lần nhìn lên đồng hồ….Nếu có chợp mắt được 30 phút thì cũng nằm mơ đủ chuyện…Tôi cũng lo lắng lắm. Và tới một buổi sáng nọ, Nội nói với tôi rằng: “Nếu cứ mất ngủ dài như thế này chắc con tự giữ chắt để Nội về quê chứ Nội sợ mình hóa điên mất”. Tôi nghe mà đau lòng lắm, bởi vì, tôi có đủ kiến hức để hiểu rằng tuổi già như Nội tôi có được sức khỏe không phải từ món ăn ngon, cuộc sống sung túc mà là từ giấc ngủ. Tôi trách mình sao không tìm ra cách để Nội có được giấc ngủ. Tôi biết một người thương con thương cháu như Nội mà nói như thế thì cũng chỉ vì Nội sợ Nội sẽ là gánh nặng cho tôi mà thôi. Cái giấc ngủ tưởng chừng như đơn giản với người  bình thường như tôi mà lại là kẻ chiến thắng được cả tình yêu và sự hy sinh của Nội. Tôi cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi, chán nản của Nội, tôi thương Nội lắm. Cả ngày và đêm hầu như Nội không chợp mắt, Nội khó ngủ, người như không còn sức lực để suy nghĩ bất cứ việc gì.

hoat huyet bo mau

Nội tôi đã tìm lại giấc ngủ sau khi dùng Hoạt huyết bổ máu Đại Bắc

Thời buổi công nghệ thông tin đang phát triển,và một người trẻ tuổi như tôi gần như không bao giờ nghe đài tiếng nói Việt Nam nữa. Nhưng tình cờ hôm ấy ngày nghỉ cuối tuần tôi ngồi nghe cùng Nội. Tôi thấy có tin quảng cáo về sản phẩm Hoạt Huyết Đại Bắc hỗ trợ tốt cho giấc ngủ tuổi già. Và biết luôn cả cuộc thi viết về: “giấc ngủ tuổi già – món quà sức khỏe”. Vậy là tôi bắt đầu thử nghiệm mua thuốc Hoạt Huyết Đại Bắc về cho Nội uống. Sau một tuần uống thuốc đều đặn tôi thấy Nội tôi đã bắt đầu ngủ được từ 2 đến 3 tiếng mỗi đêm. Tôi mừng, Nội tôi mừng, Nội tôi bắt đầu vui vẻ trở lại và có niềm tin vào cuộc sống hơn. Sáng sáng khi thức dậy tôi hỏi Nội về giấc ngủ thì Nội vui vẻ lắm chứ không phiền não như trước nữa, Nội nói: “Nội nghĩ cái bệnh mất ngủ này không có cách nào cải thiện được nữa mà sau có 1 tuần uống thuốc Nội thấy khác hẳn, chắc là hợp thuốc rồi con ạ”. Tôi nghe mà mừng  thầm trong bụng, nhưng tôi vẫn còn mong ước lắm, mong ước Nội sẽ có được giấc ngủ dài hơn, sâu hơn, và tôi đặt niềm tin nơi Hoạt Huyết Đại Bắc.

Thay cho lời kết  tôi muốn nói rằng, tôi viết bài dự thi không phải vì tôi quá mong chờ giải thưởng, tôi cũng không có thời gian hay năng khiếu để viết cho cảm xúc dạt dào, giọng văn suôn sẻ. Tôi chỉ biết nói lên tình cảm và suy nghĩ chân thành của mình với mục đích chính ở đây là vì tôi muốn cảm ơn Hoạt Huyết Đại Bắc, vì tôi muốn đặt niềm tin nơi quý công ty. Nhờ có Hoạt huyết Đại Bắc mà tôi, Nội tôi, và cả gia đình tôi bớt phải lo lắng cho tình hình sức khỏe của Nội. Tôi thương Nội nhưng tôi chưa bao giờ thể hiện được bằng lời nói, bài viết này thay tôi nói lên tất cả. Vì biết đâu ấy có ngày Nội tôi sẽ nghe được những dòng tâm sự này của tôi… “Nội ơi! đối với con bây giờ, giấc ngủ của Nội chính là ước mơ của con, con yêu Nội”.

Giải nhì cuộc thi viết “Giấc ngủ tuổi già – Món quà sức khỏe” của tác giả Ngô Thị Kim Anh

chat voi duoc si