Kết nối - Sẻ chia

Mỗi tối, trước khi đi ngủ, mấy mẹ con tôi thường chúc qua, chúc lại: “Chúc mẹ ngủ ngon, mơ giấc mơ đẹp/Chúc con ngủ ngon, mơ giấc mơ đẹp”. Đây là thói quen và cũng là niềm đam mê của mấy mẹ con tôi. Sau câu chúc vỗ về yêu thương ấy, các con tôi dường như ngủ ngon hơn. Trẻ con, bình thường đã rất thánh thiện. Nhìn trẻ con khi ngủ, lại là con mình,  càng thấy hồn nhiên, thánh thiện hơn. Không biết mơ gì mà con hay nhoẻn miệng cười; cũng có khi nhăn trán nhíu mày, nhưng sắc diện vẫn tươi vui lắm.

Nhưng cũng có khi, câu “Chúc con ngủ ngon, mơ giấc mơ đẹp” dường như không thể vỗ về thiên thần bé nhỏ của mình chìm vào giấc ngủ một cách bình yên được. Ấy là lúc con ấm trán nhức đầu. Nhìn con trằn trọc, cựa quậy, thi thoảng giật mình, tôi cũng không tài nào chợp mắt được. Rồi lại thì thầm nhắc lại lời chúc ấy… Và chính những lúc như thế, tôi lại thảng thốt tự hỏi mình: “Đã bao giờ mình nâng giấc cho mẹ, bằng những cử chỉ vỗ về hoặc âu lo như thế hay chưa?”. Nghĩ vậy, tôi lại nhấc điện thoại: “Mẹ ơi, mẹ chưa ngủ à? Con chúc mẹ ngủ ngon, mơ giấc mơ đẹp”. Mẹ mắng yêu: “Cha mi, bữa ni lại bày đặt nữa. “Tụi bay” (cách nói yêu của mẹ dành cho anh em chúng tôi) ở xa hết làm răng tau ngủ ngon cho được”.

giac-ngu-me-toi

Giấc ngủ mẹ tôi

Thi thoảng, được nghỉ cuối tuần, tôi đưa con về về thăm mẹ. Buổi tối, tôi lại chui vào chỗ ngày xưa mình vẫn thường nằm. Trong đêm sâu, trở dậy nhìn con, thấy mẹ vẫn còn lui cui. Hết dọn cái này đến dẹp cái kia. Giục mẹ đi ngủ. Mẹ bảo mẹ thức khuya quen rồi. Mẹ lạ thật. Ngày xưa cực khổ, chúng tôi còn bé, mẹ phải  lo bao nhiêu là việc, từ cơm nước đến đồng áng, và còn bao nhiêu là việc không tên nữa, nên mẹ thức khuya, dậy sớm là phải. Nay con cái đã trưởng thành, có gia đình riêng cả, mẹ còn lo nghĩ điều chi? Phải chăng, sự vất vả, lo toan đã choán chỗ trong giấc ngủ của mẹ? Và mẹ càng có tuổi, sức khỏe càng giảm sút, nên mẹ khó có được một đêm ngủ yên lành.

Mẹ vẫn hay nằm co ro. Tư thế nằm để ủ ấm cho những đứa con bé bỏng ngày nào, giờ đã thành nếp quen, như một bản năng, nơi mẹ? Cả những đêm hè nóng nực, mẹ cũng nằm như thế. Mỗi khi mẹ trở mình, chiếc giường tre kêu ọp ẹp. Giường có mện mẹ không thích nằm đâu. “Cũng tại mẹ quen rồi, với lại nằm chõng tre êm hơn” – mẹ nói vậy. Với mẹ, chõng tre còn êm  hơn nệm thì phải. Ngày trước, giường chiếu chật hẹp, tiện nghi không có, mẹ nằm chỗ ướt để chỗ ấm cho các con lăn. Và đó là niềm hạnh phúc của mẹ. Bây giờ, tôi và những bà mẹ trẻ chẳng cần phải “nhường” chỗ ráo cho con, đơn giản, đã có tã giấy, tấm lót, nhà có trẻ con mà chiếu giường vẫn khô ráo thơm tho sạch sẽ.

Ngày chưa có gia đình riêng, chưa có con, tôi không hề nhận ra những điều tưởng như bình thường ấy. Khi ấy, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ ra được lời chúc vỗ về nhau trước mỗi giấc ngủ. Bây giờ, khi nhận ra thì tôi đã ở một nơi rất xa; dù rất muốn nhưng không thể về, từng đêm chăm giấc ngủ cho mẹ được. Đành thôi, gửi mẹ một câu chúc suông, giữa thăm thẳm đêm, giữa ngập tràn yêu thương mà mẹ đã cho con…

Bài dự thi Giấc ngủ tuổi già  – Món quà sức khỏe của tác giả Phan Lê Châu Nữ (Báo Quảng Nam)

chat voi duoc si