Kết nối - Sẻ chia

Làm thợ sơn công nhật buộc phải hít thở bụi hóa chất khi cạo và sơn sửa nhà nên cha tôi hay bị viêm phế quản. Nhưng ông chỉ uống thuốc qua loa,bệnh chưa thật hết đã bỏ qua , lâu ngày biến chứng thành suyễn. Do vậy cha tôi rất khó ngủ vì bị tắt nghẽn hô hấp, lắm khi phải đưa ông vô bệnh viện mới cắt được cơn hen suyễn. Căn bệnh nắng không ưa, mưa cũng chẳng chịu này cứ tái đi tái lại nên cha tôi đã mất hẳn sức khỏe để lao động. Vì thế mẹ tôi phải một mình tần tảo suốt nhiều năm thật vất vả, bà không dám ngơi nghỉ để lo cơm áo gạo tiền mới nuôi được người chồng ốm đau cùng đàn con nheo nhóc. Nhưng rồi cha tôi đã mất lúc đêm khuya vì nghẹt thở và không kịp cấp cứu.

Vậy là chín tuổi tôi đã bị mồ côi cha. Mọi người thường nói : “Mồ coi cha ăn cơm với cá!”, đúng là thể,mồ coi nhưng tôi vẫn vô tư ăn uống ngon lành, ngủ rất say trong sự quần quật lo toan của mẹ. Mười một tuổi, sức ăn càng khỏe, tôi ngủ càng say. Tuy Nhiên thi thoảng tôi có nghe từng tiếng thở dài não ruột lẫn tiếng rên ư..ư, tôi sợ hãi chui rút vào lòng mẹ, run run nói : “Mẹ ơi, nhà ta có ma…con nghe tiếng rên của ai đó”. Mẹ vỗ vai tôi nhẹ nhàng nói: “ Có mẹ đây, hãy ngủ ngon con gái ngoan của mẹ!”. Năm tôi lên mười hai tuổi, một sáng gà gáy vang, bình thương mẹ dậy sớm lo sắp xếp quang gánh để xe đến chở mẹ ra chợ bán đồng thời mẹ hay vỗ vào mông tôi bốp bốp gọi tôi dậy, nhưng hôm nay tôi linh cảm có điều khác lạ. cùng mùi tanh tanh khó gửi. Tôi vôi mở mắt và bàng hoàng khi nhìn thấy mẹ nằm trên vũng máu, miệng thều thào kêu tôi gọi xe đưa mẹ vào bệnh viện.

Ba chân bốn cẳng tôi chạy đi kêu bác xe lôi là bác hàng xóm hay chở mối cho mẹ đi bán mỗi sáng. Nhưng sáng hôm ấy là bước ngoặt của đời tôi khi được cùng mẹ ngồi trên chiếc xe lôi của bác, không phải đến chợ mà là đến thẳng bệnh viện. Mười bốn tuổi, sau hai năm kể từ ngày mẹ vào viện,nhà tôi rơi vào cảnh khốn khó vì mẹ đã thế chấp căn nhà mà cha mẹ cật lực làm ra để có tiền trang trải viện phí. Lứa tuồi mười hai, mười bốn là lứa tuổi vị thành viên. Đây là lúc tôi cần được chăm sóc, dìu dắt nhất, cần lời khuyên chỉ bảo để từng bước vào đời.Nhưng tôi phải tự mình ý thức về hoàn cảnh gia đình, tự quẩn quanh an ủi và chăm sóc mẹ khắp các nhà thương thí lẫn bệnh viện tư để chạy chữa căn bệnh nan y quái ác của  mẹ tôi. Thế rồi, một lần nữa tôi bơ vơ khi mẹ lìa bỏ tôi. Một lần nữa tôi lại mồ coi.

Giờ đây, mỗi khi nhìn ảnh của mẹ trên bàn thờ, tôi càng thấy rõ và thấu hiểu sự hi sinh thầm lặng, luôn vì chồng vì con. Đôi mắt mẹ thật hiền, thất ấm áp, và tôi cũng nhận ra tiếng rên ư..ư từng làm tôi sợ hãi hóa ra là của mẹ tôi đang cắn răng quên đi cơn đau để các con có giấc ngủ ngon. Có lẽ mẹ sớm lường trước được, sẽ có ngày mẹ sớm rời xa, và tôi sẽ không còn giấc ngủ ngon nào nữa.

Kể từ đó đến nay, đã mấy chục năm, tôi nay đã làm mẹ, nay tôi cũng đang như mẹ tôi khi chăm sóc cho các con mình. Càng lúc tôi càng thấy thương mẹ tôi nhiều hơn. Có con mới biết lòng cha mẹ, quả không sai. Hiểu được tấm lòng của mẹ thì không còn mẹ bên cạnh để hầu hạ chăm nom. Tôi cũng không mong cầu gì ở các con tôi tôi cũng như mẹ, dung tấm lòng người mẹ để từng đứa con được hạnh phúc vẹn toàn.

Tác giả: Đinh Thị Hiếu Hiền

 

chat voi duoc si